




Xintia sống ở Nakamura Co-op. Tôi có 28 bạn cùng nhà và một bạn cùng phòng. Phòng của Xintia là một phòng rất nhỏ nhưng
căn phòng rất vui. Tôi có một nửa trong căn phòng. Tại các góc của căn phòng, có một bàn học và một cái ghế. Trên bàn học có một cái đèn, một cái máy tính xách tay, một cái máy nghe nhạc, mấy cái bút, vài cái bút chì, và một quyển vở. Cạnh bàn học có hai cái ba lô và một cái tủ lạnh nhỏ. Tôi có năm cái tủ sách treo trên tường. Trên tủ sách có nhiều cuồn sách, nhiều cái găng tay, mấy cái túi xách, nhiều chiếc giày, và nhiều cái khăn choàng. Gần bàn học có một cái giường. Trên giường có một cái búp bê Mickey Mouse lớn.Tôi không mua những thứ mới nhưng tôi mua nhiều cái quà tặng Giáng sinh. Xintia mua một cái elliptical, bốn cái thẻ đặng quà, nhiều cái đồ chơi, và mấy cái nước thơm. Tôi không cần mọi vật nhưng một công việc.

Sau khi thăm cửa hàng, chúng tôi ăn trưa ở một nhà hàng nổi tiếng ở thành phố Frankenmuth. Đây là nhà hàng có đơn đắt tiền nhưng chúng tôi có nhận rất nhiều đồ ăn.
Sau đó, chúng tôi đi bảo tàng quân sự của Michigan. Điều này làm tôi buồn vì nó nhắc nhở tôi về việc nhập ngũ của Brandon. Brandon sẽ đi ở Afghanistan ngày 6 tháng 1 năm 2011.
Vào đêm trước năm mới, Brandon và tôi đi một sòng bạc ở thành phố Detroit. Đây là lần đầu tiên tôi đến một sòng bạc. Tôi không thích đi sòng bạc.
Tôi tặng mẹ của tôi cái một elliptical.
Mẹ của bạn trai tôi cho tôi cái một vài sô cô la và 50 đô la.
Bà ngoại của bạn trai tôi cho tôi cái một thẻ đặng quà.
Xavier cho tôi một con gấu bông và nhiều nụ hôn.
Nhưng, món quà tốt nhất là thời gian với gia đình của bạn trai tôi vì tôi nhớ gia đình tôi.